Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Tôi gọi em là ngốc bởi vì...


Tôi gọi em là ngốc bởi vì em không biết tôi yêu em nhiều bao nhiêu, em không biết màn đêm là bạn cùng tôi, những nỗi lo âu về em mỗi khi em ốm.

Tôi gọi em là ngốc bởi vì em hay khóc vì những chuyện không đâu. Em hay kêu ca buồn phiền vì những điều vô nghĩa. Cuộc sống có đủ sắc vị mà vì sao em chỉ thích một màu hạnh phúc. Đôi khi sóng gió để cho mình nghiền ngẫm, để biết quí hơn những gì còn ở lại cùng ta.

Tôi gọi em là ngốc bởi vì em coi người tình là quan trọng nhất, một sự chia ly sẽ làm em ngã gục. Em chui vào vỏ ốc lau những giọt nước mắt buồn, em trốn chạy khỏi hiện thực để lao về quá khứ. Em có biết rằng, sau những va chạm bao giờ cũng là tổn thương.

Tôi gọi em là ngốc vì em nhớ nhiều hơn quên. Niềm vui thì chóng qua còn niềm đau cứ dai dẳng mãi. Khi em đau khổ vì một điều gì đó, em thường quên mất rằng em còn có bạn bè và em còn tôi...

Tôi gọi em là ngốc. Em ngốc vì em biết trước mình sẽ sai những em lại vẫn cứ làm. Người ta khi buồn thường lao vào men say hoặc tìm quên nơi một bờ vai nào đó. Và em khi buồn, em lao vào màn mưa, em dầm mình trong cái quá khứ vàng son mà em níu giữ.

Tôi gọi em là ngốc bởi em không nhận ra niềm vui trong những điều rất nhỏ. Một sớm mở mắt em thấy trời không mưa, không lạnh. Đó đã là hạnh phúc cho bao người đang vất vả ngoài phố mưu sinh. Này em, em biết không. Đi đôi giày vải thôi để dẫm qua con đường không hằn vết dấu. Dẫm qua thảm cỏ xanh không làm đau một nhành mới nhú. Và em dẫm qua tôi cũng để lại nụ cười...

Tôi gọi em là Ngốc vì em không gọi cho tôi mỗi khi em khóc. Em luôn tự mình chịu đựng. Những cái cười thoáng rụng trên môi em làm con tim tôi chới với. Giá như em dựa vào tôi...

Tôi gọi em là ngốc vì em  yêu chẳng đúng người. Em qua phố chỉ nhìn người phía trước chứ không quay lại đằng sau xem có ai theo em không. . Còn em nơi đó, phía nào em có mặt trời lên?

Tôi gọi em là ngốc vì em không nhận ra con đường nào em chọn cũng sẽ đi về phía một người. Sao em cứ bước qua bao nhiêu dây thép gai chỉ để tìm một nụ cười. Tôi đợi em nơi đây từ rất lâu rồi. Mặc mưa, mặc nắng. Mỗi va vấp của em khiến lòng tôi đau nhức. Biết không người?

Tôi gọi em là ngốc bởi vì em ngây thơ, em như chú nai ngác ngơ giữa hàng triệu kẻ đi săn chuyên nghiệp. Em yêu dấu, mỗi ngày trôi qua em sống. Hãy tin người nào em thực sự nên tin. Quá khứ cứ để nó ngủ yên, đôi khi ta nhắc như một điều gì đã qua đi không bao giờ trở lại.


Tôi gọi em ngốc, vì tôi yêu em mất rồi....









Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

. Ngày vắng

Đêm lạnh buồn...

Có những giây phút sao mà kiệt quệ thể xác, tinh thần. Có những sự thật khi đối diện lại thấy mình trơ lỳ như sỏi đá. Chỉ có tình cảm cho em vẫn là tất cả, cứ ầm ào như con sóng ngoài khơi vỗ mãi vào triền cát anh. Ngàn năm thét gào đòi một khoảng trời tự do cho đôi mình chạy nhảy, yêu thương lớn lao hơn cả những điều hiện tại đang cào xé tâm can...

Những ngày cuối đông, dẫu rất muốn vỗ về em trong những phút giây buồn bã. Dẫu rất muốn nghiêng bờ vai vào em để quên đi những điều mỏi mệt hành hạ. Nhưng có những lúc cảm giác dường như chỉ là mơ, mơ mãi, mơ hoài...

Đêm nay, mơ về nơi gió thổi, mơ về nơi em. Bên kia em có ngủ yên lành?


Anh chỉ biết ngồi một mình, anh chỉ biết khóc trên bốn bức tường lạnh vắng, anh chỉ biết nghĩ về em và hướng về em...

Ngoài kia hình như vẫn còn lất phất mưa. Trời trở lạnh. Khoảng trời nơi đây anh chìm vào bóng tối mông lung. Con tim cứ bập bùng như ngọn Bấc mùa Đông.

Sẽ cố gắng để mà vượt qua rồi tìm về chốn bình yên nhất. Mỏi mệt bao nhiêu đi chăng nữa, em cũng hãy tin rằng anh vẫn nơi đây ngóng chờ. Anh vẫn mãi là bờ vai cho em dựa vào bất cứ khi nào em muốn. Anh vẫn là bãi cát mềm trắng tinh, ru cuộc đời em vào giấc ngủ bình yên bên biển. Anh vẫn là nơi em có thể tìm về...

Dẫu sóng to gió lớn nhường nào đi chăng nữa, anh vẫn sẽ đứng về phương em. Dẫu cuộc đời bắt ta phải đối diện với những điều được mất, anh vẫn sẽ chọn em là ngày mai. Đêm cuối đông còn chút heo hắt đèn đường, hàng cây vắng lặng. Trong nỗi đau vô hình, anh nhớ về em nhiều hơn tất cả trên đời. Ngày mai rồi sẽ khác, mọi thứ sẽ lại bình mình cho em. Nắng sẽ lại ngập tràn ô cửa phòng em. Nơi bình yên ấy....



Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Berlin


Ngoài trời vẫn mưa ... mưa ạt ào ...
Xóa trắng tất cả , cũng như xóa trắng cả hồn tôi vậy .

Trước đây tôi hay vin vào cái gì đó để lay lắt sống vật vờ qua những ngày của cảm xúc , hoặc mượn tạm một cớ để quên hay tự huyễn hoặc mình điều gì đó . Đôi khi hay trêu mình bao giờ mới trưởng thành . Cũng có đôi lần trong đêm tôi lặng yên nhìn về những ngày cũ hay nhìn về những gì xung quanh mình . Đến bao giờ mới thôi vật vờ , tôi tìm thấy câu trả lời ấy cũng đơn giản trong một chiều ngồi lặng bên hồElbe , tồn tại vốn là cái mức cơ bản , còn thứ gì vốn có cứ để mặc nhiên , duy chỉ có điều bên ngoài nó là điều gì đó có dễ để thấy đang tồn tại không .
Không nhất thiết phải đi tìm một mình khác mình đang tồn tại . Tôi thích viết những thứ nửa thực , nửa mơ , những thứ khuất lấp bóng tôi đâu đó trong ấy .

Lang thang một mình trong đêm Berlin có cái gì đó tôi hay cười bảo là ma thuật . Ánh đèn đường vàng vọt chiếu phả bóng trên đường sau đêm ngớt mưa . Với tôi ở Berlin đêm có cái gì đó yên lặng nhưng vẫn ồ ã . Tường như giấu trong mình cái gì đó bên ngoài vỏ bọc yên lặng . Một cái gì đấy riêng tư lắm , một cái gì che giấu không phơi bày nhưng vẫn hé ra chút gì đấy nho nhỏ thôi.

Anh bạn nói tôi là khối hỗn mang , một lô mâu thuẫn . Tôi chỉ cười cũng chẳng biết nói gì , có lẽ vài phần đúng .

Vẫn mưa ...

Tôi...
Thời gian hoặc tôi đã làm cho mọi thứ của tôi và em nhàn nhạt hơn ...

Bây giờ thì cũng chỉ còn tôi với mưa.

Hôm nay, em thấy cầu vồng. =))




Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Nắng.....


1. ''Này, ở đây trời đang mưa, nhưng tao chẳng biết trốn vào áo mưa ai mà khóc cả...''

Táo Sâu nhắn tin đến khi tôi đang online. Trời ở đây ko mưa, nắng rất nhẹ và những cơn gió thì chỉ khiến người ta hát vu vơ 1 bản nhạc tình ca nào đó. Tôi nhìn thật lâu vào tin nhắn kia, khẽ ấn nút gọi lại nhưng tất cả những gì vang lên là cái giọng rè rè của cô nhân viên tổng đài. Hệt như đến những ngày mưa thì cô ấy mới bật máy lên, nhắn 1 cái tin cho tôi thông báo tình hình thời tiết rồi lại tắt máy.

Và dù ở Việt Nam mưa ko thường xuyên, nhưng những tin nhắn thi thoảng mới đến ấy đủ sức làm tôi nghĩ đến cô ấy suốt nhiều ngày dài sau đó.....

+++++
2.''Tao nghĩ việc hỏi câu đó thì ko hay lắm, chắc là mày cũng ko muốn trả lời. Thế nó có giúp mày khá hơn ko, việc trốn vào sau áo mưa của tao và khóc ấy..''
'' Ừm, nó dễ chịu ngang ngửa với 1 sáng mùa đông, mày vật vã chui ra khỏi chăn, cuống cuồng lên vì sắp muộn học tới nơi, thế là xong rồi mày nhận ra hôm nay là Chủ Nhật, thế là mày thở phào 1 cái và lăn ra ngủ tiếp...''  Táo sâu trả lời

3. Dù ko hỏi thì 1 thời gian sau tôi vẫn biết rõ nguyên nhâ của những việc đó. Táo Sâu nhạy cảm đến mức có thể buồn rất lâu về  những việc rất nhỏ, và chẳng có vẻ gì là ngày hôm nay cô ấy sẽ quên những chuyện buồn của ngày hôm qua.

'' Táo Sâu, tại sao mày  ko bớt chú tâm vào những chuyện buồn nhỉ?''

''Mày nói nghe dễ dàng nhỉ?'

'' Tao nghĩ việc đó cũng ko quá khó khăn, chỉ là mày nhạy cảm quá mà thôi''

''Mày có phải gặp những chuyện như của tao đâu mà mày bảo là k quá khó khăn''. Táo Sâu cằn nhằn và giọng chừng như sắp gắt lên.

'' Những chuyện của hôm qua thì mày cứ cất vào ngày hôm qua. Người ta đc phép chọn nhớ những chuyện vui hay nhớ những chuyện buồn cơ mà. Thì đúng là tao ko ở vào tình trạng của mày, nhưng mày cũng chẳng ở vào tình trạng của tao, rằng người mình yêu quí buồn thì mình lo lắng đến mức nào.''

Táo Sâu im lặng, tôi cũng im lặng theo...
Tôi chỉ quay đi và nói vọng lại:

''Mày đúng thật sự là 1 quả táo sâu, héo quắt và nhúm nhó tới nơi rồi! Từ nay tao ko gọi mày là Táo Sâu nữa, tao sẽ gọi mày là Nắng.
 Nắng ơi, đi nhanh thế, đợi tao với!''

Thế đấy, từ đấy Táo Sâu có tên là Nắng. Mỗi lần nhớ lại ngày hôm ấy tôi buồn cười đến chết. Vì sau đó, chúng tôi đã đi '' nhậu'' 1 bữa ra trò vì cái tên mới của cô bạn.




''Mày là Nắng, nhưng mày rất hay ''Mưa'' đấy Nắng ạ!''